Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Phật khóc




Normal
0


false
false
false







MicrosoftInternetExplorer4

Phật khóc

Nội đợi em về để nghe tiếng em giả vờ la thảm thiết “Nội ơi
con đói muốn xỉu”, để nhìn em đùa giỡn với con Cún rồi cất giọng reo cười như
tiếng chuông gió leng keng. Em thấy trường học thật hấp dẫn với xích đu, cầu
trượt và rất nhiều bạn bè nhưng mỗi ngày em đều mong chiều xuống nhanh nhanh để
được về nhà. Nhà của em rệu rã cột kèo, rêu bám xanh rì lên tường vôi trắng
toát nhưng em yêu nó quá chừng. Nhà chỉ có hai người và một con chó nhưng đó là
nơi thân thuộc nhất em thuộc về.



Nội ngoài 70, lưng đã còng nhưng tay chân còn nhanh nhẹn như
sợ em vụng về, nội không nhanh tay thì ai đỡ em lúc ngã, ai nhặt vội những mảnh
vỡ lúc em quàng tay đánh rơi chồng chén bát trên chạn. Tai nội yếu dần nhưng mắt nội vẫn tinh anh vì
em luôn mong ước mình “lớn nhanh như thổi”, mắt nội không sáng ai ngó giùm em mấy
vạch đo chiều cao khắc chi chít trên tường.



Nội thờ Phật. Em thơ dại chẳng hiểu nội muốn nhắn nhủ gì mỗi
khi thành khẩn “Nam
mô A Di Đà Phật”. Phật với em chỉ là cái tượng nhỏ nội trang trọng đặt trên bàn
thờ. Tượng luôn nhìn em từ bi mỉm cười, em biết tượng có linh hồn.





Mỗi sớm mỗi chiều nội đều nói chuyện với Phật. Em thấy cách
họ tâm sự quả thật chẳng giống ai. Thường thì Phật không nói gì chỉ lặng lẽ
nghe nội giãi bày. Nội vừa gõ mõ vừa lẩm bẩm những câu chữ liêu trai không đầu
không cuối. Em chẳng hiểu mấy, chỉ thấy thanh âm đẹp và hiền như một khúc hát
xưa cũ. Em đã lớn lên cùng âm thanh bình yên đó.



Nốt hè này em sẽ vào lớp Sáu. Em hí hửng khoe với nội em giờ chẳng khóc
nhè, chẳng biếng ăn, năm nay em lên trung học, chẳng mấy chốc mà em thành người
lớn. Nội biết em sắp lớn thật rồi. Em đã biết buồn khi nghe tin bạn Bông chuyển
nhà, không còn học chung lớp với em nữa. Em đã rơm rớm nước mắt vào ngày tốt
nghiệp, khi cô giáo bảo lên cấp hai được
học các thầy cô mới. Nội bắt đầu lo âu phấp phổng. Em rồi sẽ lớn lên, những câu
hỏi cũng lớn dần, nỗi đau liệu có già cỗi và mất đi?





Có lần em bất an hỏi nội “ba má ở đâu, có thật ba má con mất
sớm?”. Mắt nội đỏ như có ai rắc máu. Từ đấy, em chẳng bao giờ dám hỏi. Nội cũng
chẳng bao giờ nói thẳng. Còn những lời đồn cứ bám riết lấy em, chúng xuyên
thẳng vào tim như rễ cây chọc thủng lòng đất, đau nhói. Khi không hiểu rõ quá
khứ, người ta thường sống trong sợ hãi và cô đơn.



Có đêm em nằm mơ thấy Phật bật khóc, nước mắt rơi từ tượng
đá trắng trong và lạnh lẽo. Em hoảng hốt vùng dậy, thấy nội đang ngồi bên bàn
thờ Phật, Phật không khóc, nhưng nội đang rúm ró trong cơn nức nở. Em nở nụ
cười méo xệch, chọc quê nội “Trời! Sao Nội khóc như con nít”. Nội nhìn em, nặn
không nổi một nụ cười, Nội già yếu rồi không biết nuốt nước mắt vào trong. Như
sợ mình sắp đi xa, nội kể với em thật nhiều, như trăn trối, như thú tội.



Em nghe từ đâu đến cuối, nước mắt chẳng buồn rơi. Bấy lâu
nay, em đã lờ mờ biết sự thật, em quen rồi nỗi đau gặm mòn tâm hồn. Em thương nội
sao nhận hết tội về mình. Ba đâm chết má đâu phải lỗi của nội, nhà ngoại đem má
về quê chôn cất không cho em một lần đến thăm mộ má cũng đâu phải lỗi của nội.

Em giờ chỉ muốn nội quên đau thương, dặt vặt mà sống thật
lâu với em. Đời em bất hạnh nhưng còn nội và Phật chở che. Em giờ chỉ nguyện
cầu mỗi sớm mỗi chiều nghe nội chuyện trò với Phật. Tiếng gõ mõ rơi đều, Phật
mãi nhìn em cười từ bi, Phật đừng bao giờ khóc.



Bình Tâm




Xem thêm :chôn cất, style definitions, nghe tiếng, nỗi đau, Phật, nước mắt,






Nguồn : http://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/phat-khoc-885355.htm

0 nhận xét:

Đăng nhận xét